“Lại đây mẹ ôm nào, em bé sao thế, con buồn à”
Đó là câu đầu tiên mẹ luôn nói khi thấy cảm xúc con bất ổn. Có 1 lần ở khu vui chơi trong resort ở Cam Ranh, mẹ thấy Titi bị bạn khác lấy đồ chơi đang chơi, bạn mắng con mấy lần mà con chưa biết hồi đáp thế nào. Mẹ nghe thấy bạn ấy bảo: “Không cho mượn thì tớ không chơi với cậu luôn!”. Lúc đó con sợ bạn bỏ đi, sợ bị chơi một mình nên đành đưa đồ chơi cho bạn, dù trong lòng con tức và buồn lắm. Mẹ chỉ làm mẫu : “Bạn Titi đang chơi nhé, khi nào bạn Ti muốn cho mượn thì đưa bạn nhé”.
Mẹ nhớ lại lúc mới đi làm năm 21-22 tuổi, mẹ rất sợ mọi người không thích mình. Ai nhờ việc gì mẹ cũng nhận làm hộ. Mẹ sợ nói “Không”. Mẹ nhường nhịn và cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người. Nhưng con biết chuyện gì xảy ra không? Mẹ đi làm về vô cùng mệt mỏi, và chẳng ai thực sự tôn trọng mẹ cả. Người ta cứ thấy mẹ nhận lời nên lại càng ép mẹ làm nhiều hơn.
Mẹ quyết định thay đổi, còn hơn là dành thời gian buồn bực. Mẹ học nhiều kiến thức hơn, mẹ rèn nhiều kỹ năng làm việc hơn, đọc nhiều sách và tìm hiểu nhiều chuyên ngành hơn bằng cách dịch các tài liệu nước ngoài.
Khi đó mẹ thấy thời gian và tri thức của bản thân có nhiều giá trị, khiến mẹ tự tin hơn, mẹ có thể nhẹ nhàng từ chối những điều mình không muốn, do mẹ đã có kế hoạch riêng, có thời gian biểu riêng cho những việc quan trọng của mình rồi.
“Chơi với bạn là tốt, hợp tác là tốt. Nhưng đừng bao giờ cố gắng làm hài lòng tất cả.
Con phải giữ được nguyên tắc của chính mình.”
Nguyên tắc của chính mình là gì, con biết không? Đó là việc con biết bảo vệ những gì thuộc về con và bảo vệ cảm xúc của con.
Mẹ luôn dạy con phải biết chia sẻ, nhưng sự chia sẻ chỉ có ý nghĩa khi con thực sự vui vẻ tự nguyện trao đi. Còn nếu con bị ép buộc, bị dọa dẫm để chia sẻ, thì con hoàn toàn có quyền từ chối.
Người đầu tiên trên đời này con cần phải tôn trọng và bảo vệ, chính là bản thân con.
Lần sau, nếu có ai ép con đưa đồ chơi khi con chưa muốn, con cứ nhìn thẳng vào mắt bạn và nói rõ: “Tớ chưa chơi xong. Khi nào tớ chơi xong tớ sẽ cho cậu mượn nhé”.
Con đừng sợ bạn ấy giận. Nếu bạn ấy vì câu nói đó mà quay lưng bỏ đi, không chơi với con nữa, thì con cứ vui vẻ để bạn ấy đi. Chúng ta có thể chơi một mình, hoặc đi tìm những người bạn mới, nhưng tuyệt đối không giữ lại một người bạn chỉ thích bắt nạt và ép mình làm theo ý họ.
Con có quyền nói “KHÔNG” mà không cần phải thấy có lỗi. Hãy nhớ lời mẹ dặn nhé, em bé bản lĩnh nam nhi của mẹ ^_^



